Tìm Kiếm

Showing posts with label 150 Bài Văn Miêu Tả Hay Nhất.. Show all posts
Showing posts with label 150 Bài Văn Miêu Tả Hay Nhất.. Show all posts

Giới thiệu một sản phẩm mang bản sắc Việt Nam. Bài văn mẫu hay chọn lọc lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi văn.

Giới thiệu một sản phẩm mang bản sắc Việt Nam. Bài văn mẫu hay chọn lọc lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi văn. 
Giới thiệu một sản phẩm mang bản sắc Việt Nam. Bài văn mẫu hay chọn lọc lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi văn.

Nón lá là biểu tượng gắn liền với dân tộc Việt Nam, gắn liền với những người mẹ ra đồng một nắng hai sương, với những người chị một đời buôn gánh bán bưng. Nón lá chứa đựng tâm tình của lứa đôi những chiều mưa bay, nắng đổ, của lòng du khách tìm về với bản sắc dân gian… Vừa là vật chất trong đời sống vừa thuộc tâm linh con người, nón lá bình dị như tên gọi nhưng mấy ai hiểu được chứa đựng trong những nan vành là cả cội nguồn của đất mẹ quê cha. 

Cái làm nên một dân tộc không chỉ những năm tháng đánh đuổi ngoại xâm, cái làm nên một dân tộc còn từ những văn hóa truyền thống tồn tại ngàn đời. Cách đây khoảng ba ngàn năm, nón lá đã được khắc trên tháp đồng Đào Thịnh, trên trống đồng Ngọc Lũ. Nón lá ban đầu gắn liền với đời sống nông nghiệp như một phương tiện của người dân trên xứ sở nhiệt đới nắng lắm mưa nhiều. Người ta đội nón đi cày bừa, cấy, gặt. Người ta đội nón đi chợ sớm chợ chiều, đi hội hè tế lễ… Trên khắp đất Việt này, đâu lại chẳng có hình ảnh của nón lá thân thương: một chiếc nón quai thao yểu điệu trong lễ hội người dân đất Bắc, nón Gò Găng Bình Định trên những chiếc xe ngựa ngược xuôi, nón bài thơ lãng mạn của con người Huế… 

Người Việt từ nông thôn cho tới thành thị đều dùng nón lá, nhưng ít người để ý nón lá có bao nhiêu vành, đường kính rộng bao nhiêu. Nón lá tuy giản dị nhưng nghệ thuật làm nón cần phải khéo tay. Với cây mác sắc, người ta chuốt từng sợi tre thành mười sáu nan vành một cách công phu, sau đó uốn thành vòng thật tròn trịa và bóng bẩy. Người phụ nữ thì chằm nức vành Đế có được là đẹp, họ thường chọn lá non vẫn giữ được màu xanh nhẹ, ủi lá nhiều lần cho thắng và lắng. Khi xây và lợp lá, người ta phải khéo léo sao cho khi chém lá không bị chồng lên nhau thành nhiều lớp để nón có thể thanh và 

mỏng. Loại lá làm nón tuy đơn sơ nhưng khó tìm. Lá mọc ở những vùng núi, sau này người ta đem giống về trồng ở vườn, có tên là Bồ Quy Diệp. Lá non lúc khô có màu trắng xanh, người ta phải phơi lá vào sương đêm cho lá bớt độ giòn, đè và kéo nón lá thắng như một tờ giấy trắng, có nổi lên những đường gân nhỏ, lựa những là đẹp để làm phần ngoài của nón. Người ta dùng cái khung hình như Kim Tự Tháp, có sáu cây sườn chính, khoảng cách giống nhau để gài mười sáu cây vành tròn lớn nhỏ khác nhau lên khung. Nón thường chỉ mười sáu vành tròn làm bằng tre cật vót đều nhau nối lại. Nón bài thơ nhẹ mỏng chỉ hai lớp lá, trong chen hình cảnh và các câu thơ. Nón thường độ bền lâu hơn và có ba lớp, phần trong lót thêm loại lá đọt. Nón rộng đường kính 41cm, người ta phết phía ngoài lớp sơn dầu trong suốt để nước mưa không thấm vào. Nghề làm nón lá thường có ở miền Trung và miền Bắc trong các làng quê sau vụ mùa, các tỉnh miền Nam không thấy người ta chằm nón. 

Đời sống văn minh phát triển nhưng nón lá Việt Nam vẫn thuần túy nguyên mẫu của nó. Ở bất cứ nơi đâu, từ rừng sâu hẻo lánh, trên đồng ruộng mênh mông, dọc theo sông dài biển cả, đều thấy nón lá ngàn đời không đổi thay. Sự không đổi thay ấy ngoài việc làm nên bản sắc truyền thống còn xây dựng cho biết bao mối tình chung thủy của đôi lứa với quê hương: 

Ai ra xứ Huế mộng mơ 
Mua về chiếc nón bài thơ làm quà. 

Hay: 
Nhớ nón Gò Găng 
Vầng trăng Đập Đá 
Sông dài sóng cã 
Người quân tử 
Khăn điều vắt vai. 

Nón lá trong đời sống mưa nắng dài lâu, nón lá trong nghệ thuật tôn vinh vẻ đẹp thuần túy thủy chung, nón lá trong văn chương đượm tình nặng nghĩa. Nón theo hình ảnh của mẹ đi vào giấc ngủ con thơ, theo hình ảnh quê hương đi vào khúc dân ca ru người viễn xứ. Trên vành nón dường như còn đọng lại cả mùi nắng gió quê hương, mùi cỏ cây quê cha đất mẹ, mùi bùn nâu dân ta vất vả trên đồng. Đi qua những năm tháng, đi qua những thăng trầm cuộc sống, nón lá mãi là nghĩa tình, chứa đựng những giá trị hữu hình lần vô hình của mấy ngàn năm dân tộc. 

Bài văn mẫu hay chọn lọc lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi văn.

Giới thiệu đoạn trích Tức nước vỡ bờ trong truyện ngắn Tắt đèn của Ngô Tất Tố. Bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi đạt điểm cao.

Giới thiệu đoạn trích Tức nước vỡ bờ trong truyện ngắn Tắt đèn của Ngô Tất Tố. Bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi đạt điểm cao. 
Giới thiệu đoạn trích Tức nước vỡ bờ trong truyện ngắn Tắt đèn của Ngô Tất Tố. Bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi đạt điểm cao.

Có thể nói Tắt đèn là một tác phẩm để đời của Ngô Tất Tố. Đó là bản cáo trạng lêu án sự thối nát của chế độ thực dân, phong kiến. Tác phẩm còn để lại một hình tượng nhân vật chị Dậu tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam nói riêng và nông dân Việt Nam nói chung trước Cách mạng tháng Tám với những phẩm chất tốt đẹp như yêu thương chồng con sâu sắc và có tinh thần đấu tranh chống áp bức, bóc lột. 

Đoạn trích Tức nước vỡ bờ kể lại chuyện anh Dậu sau khi bị ngất xỉu ở sân đình, bọn tay sai sợ bị vạ lây nên đem anh Dậu trả về gia đình trong tình trạng thừa chết thiếu sống. Chị Dậu và bà con ra sức chăm sóc anh Dậu. Chị Dậu vô cùng đau đớn và xót xa cho mạng sống của chồng. Tấm lòng của người vợ luôn hiện hữu trong mỗi hành động của chị Dậu đối với anh Dậu. 

Nhưng khi anh Dậu đang run rẩy bê bát cháo lên thị bọn cai lệ và người nhà lí trưởng đã tiến vào nhà với roi song, tay thước, dây thừng trên tay. Thái độ của bọn chúng khiến ai cũng phải thất kinh, những lời lẽ chửi bới, mỉa mai tuôn ra từ miệng chúng. Đối phó với tình huống bất ngờ đó, chị Dậu đi từ nhún nhường, van xin đến phản kháng mãnh. liệt. Ban đầu chị run run van xin, nài nỉ: “Khốn nạn nhà cháu đã không có, dầu ông có chửi mắng cũng thế thôi, xin ông trông lại”. Những lời lẽ xưng hô của chị Dậu cho thấy chị đã hạ mình hết mức để bảo vệ chồng. Bọn tay sai vẫn không động lòng trước những lời van xin của chị Dậu. Sự ức hiếp của bọn chúng đã làm trỗi dậy sự phản kháng mãnh liệt của chị Dậu. Tinh thần phản kháng thể hiện qua lời nói và hành động của chị. Chị xám mặt lại và cách xưng hô cũng thay đổi dần. Chị không còn gọi “ông” và xưng “con”, “cháu” nữa mà thay vào đó là “mày” với “bà”. Chị Dậu đặt mình vào vị trí cao hơn kẻ thù và giành thế chủ động trong lời nói và hành động của mình: “Mày trói ngay chồng bà đi, bà cho mày xem”. Hành động của chị quyết liệt và nhanh như cắt, chị nắm lấy ngay gậy của hắn, túm tóc lẳng cho một cái ngã nhào ra thềm. 

Câu nói đầy vẻ thách thức và hành động quyết liệt vừa biểu hiện tấm lòng thương chồng vừa cho thấy sự dũng cảm và tinh thần đấu tranh quyết liệt của chị Dậu. Những hành động trên cũng cho thấy nội dung của cụm từ “tức nước vỡ bờ”. Bao nhiêu nỗi tủi nhục bấy lâu dồn nên trong lòng đã có dịp bung ra một cách mãnh liệt, đó chính là sự phản kháng của cả một dân tộc trước ách đô hộ và áp bức của các thế lực thống trị. Giá trị của đoạn trích được thể hiện rõ nét qua nhân vật chị Dậu. 

Tấm lòng thương yêu chồng con và tinh thần phản kháng trước sự áp bức của các thế lực thống trị đã làm nổi bật nhân vật chị Dậu trong đoạn trích. 

Giới thiệu đoạn trích Tức nước vỡ bờ trong truyện ngắn Tắt đèn của Ngô Tất Tố. Bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi đạt điểm cao.

Giới thiệu trò chơi dân gian: Nhảy dây. Bài văn mẫu hay lớp 8 bồi dưỡng học sinh giỏi.


Nhảy dây là trò chơi dân gian có từ lâu đời, được các bạn gái ở độ tuổi thiếu niên nhi đồng yêu thích. Tranh thủ lúc rỗi rãi ở nhà hoặc giờ ra chơi ở trường, dăm ba bạn, một sợi dây thừng hoặc dây thun và khoảng đất đủ rộng là trò chơi có thể bắt đâu. 

Có nhiều cách nhảy đây nhưng thông thường là nhảy đây một người và nhảy dây hai ba người. Cách nhảy thứ nhất khá đơn giản. Người chơi quấn hai đầu dây vào hai bàn tay để giữ cho chắc. Đặt chân vào giữa sợi dây rồi kéo lên cao cho vừa tầm. Dây dài quá hoặc ngắn quá đầu khó nhảy. 

Lúc bắt đầu nhảy, hai tay quay dây đều đều về phía trước, chân nhấc lên nhịp nhàng mỗi khi dây chạm đất, vừa nhảy vừa đếm. Nếu để dây vướng vào chân là mắc lỗi, phải ngừng. Người nhảy giỏi có thể nhảy được rất lâu. 

Nhảy dây nhiều người thì hai người quay dây đứng cách nhau vài mét, mỗi người nắm một đầu dây, quay cho các bạn khác nhảy. Sau tiếng hô: “Hai, ba, nhảy” thì từng người lần lượt nhảy vào. Có khi hai người cùng nhảy vào một lúc. Cái khó của kiểu này là mọi người phải phối hợp bước nhảy thật đều, thật ăn ý, không thì rất dễ bị lỗi nhịp. Nếu để dây vướng chân thì những người nhảy sẽ ra quay dây thay thế. 

Trò chơi nhảy dây rất có ích cho việc rèn luyện sự nhanh nhẹn và sức khỏe dẻo dai. Nó mang lại niềm vui cùng quan hệ hòa đồng, thân thiết cho tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng. Cũng vì thế mà nó sẽ tồn tại mãi mãi trong cuộc sống của chúng ta.

Chẳng may em đánh vỡ một bình hoa đẹp. Hãy kể lại sự việc đó. Bài văn mẫu hay dành cho học sinh lớp 8.


Bố em là một cây vợt có hạng của công ty xi măng Thăng Long. Hầu như năm nào đi thi đấu bóng bàn, bố cũng đoạt giải cao. Cách đây ba năm, bố được Huy chương Vàng và phần thưởng là chiếc bình cắm hoa bằng pha lê rất đẹp. Bố quý chiếc bình ấy lắm nên chỉ đem ra cắm hỏa vào những dịp đặc biệt. 

Chỉ còn vài hôm nữa là đến Tết Nguyên Đán. Bà nội đi chợ mua lá gói bánh chưng. Bố mẹ em đi làm đến tận chiều mới được nghĩ nên ông nội bảo em giúp ông dọn đẹp, trang trí bàn thờ. Em chuyển bộ đồ thờ bằng đồng ra trước hiên để cho ông đánh bóng. Còn em nhận phần quét bụi và lau sạch những thứ bằng sử như khay rượu, bình rượu, ấm chén… 

Hai ông cháu vừa làm vừa chuyện trò vui vẻ. Ông kể chuyện lúc ông còn nhỏ, chỉ mong mau đến Tết để được mặc quần áo mới và được tiền mừngtuổi. Tết ngày xưa vui lắm! Hội làng mở gần như suốt tháng 

Giêng với những trò chơi dân gian hấp dẫn như đánh du, đấu vật, đua thuyền, thổi cơm thi, chọi trâu, đánh cờ người… Tình cảm họ hàng, làng nước chan hòa, gắn bó hơn bây giờ nhiều. Nghe giọng kể tha thiết của ông, em biết ông đang nhớ và nuối tiếc quá khứ êm đẹp ngày xưa. 

Dưới tay ông, cặp hạc thờ, đôi chân nến, chiếc lư hương... dần dần sáng bóng trông như mới. Công việc của em cũng đã xong. Ông nhắc em sắp xếp các thứ vào chỗ cũ và không quên dặn phải nhẹ nhàng, cẩn thận, đừng để đổ vỡ. Miệng em vâng dạ nhưng trong bụng lại nghĩ rằng ông coi cháu như trẻ lên ba! 

Mọi chuyện sẽ đâu vào đấy nêu như em không nổi hứng nhấc chiếc bình pha lê lên mà gõ thử xem tiếng nó thế nào. Vừa gõ, em vừa hỏi ông: “Ông ơi, có phải tiếng thủy tinh thì đục, còn tiếng pha lê thì trong phải không ạ?” Ông bảo là đúng như vậy. Em gõ thêm lần nữa rồi áp chiếc bình vào tai để nghe cho rõ. Bỗng chiếc bình tuột khỏi tay, rơi xuống đất vỡ tan. Ông em giật mình thốt lên: “Thôi chết! Sao thế cháu?” Em sợ run người, lắp bắp: “Cháu… cháu... Ông ơi! Làm thế nào bây giờ hả ông?” Ông lắc đầu buồn bã: “Phí quá! Chiếc bình quý thế! Ông đã dặn cháu phải cẩn thận rồi mà!”. Em đứng chôn chân giữa những mảnh phe lê vương vãi trên nền nhà, đầu óc quay cuồng và tự giận mình ghê gớm. 

Có lẽ cũng quá hóa liều, em năn nỉ ông đừng nói bố là em đánh vỡ, cứ đổ tội cho con mèo mướp là xong. Không ngờ, ông bảo: “ Cháu làm cho ông thất vọng. Có lỗi mà không dám nhận là hèn nhát. Đổ tội cho người khác lại càng tệ hại hơn. Theo ông, tối nay bố về, cháu nên xin lỗi bố. Chắc là bố sẽ tha lỗi. Chiếc bình quý thật đấy nhưng sự trung thực còn đáng quý hơn nhiều cháu ạ!” Em bật khóc trước lời khuyên ấy và thấm thía vô cùng. 

Chiều tối sau bữa cơm, trước mặt mọi người trong gia đình, em đã khoanh tay, cúi đâu xin lỗi bố và chờ đợi cơn giận dữ của bố. Không ngờ bố nói: “Bố tiếc cái bình lắm vì nó là vật kỉ niệm, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, tiếc cũng chẳng được. Bố mừng là con dám nhận lỗi. Bố tha thứ cho con. Lần sau, làm gì con cũng nên cẩn thận”. 

Sau sự việc ấy, em rút ra cho mình rất nhiều bài học bổ ích. Trong cuộc sống hàng ngày, chẳng ai có thể tránh được sơ suất, lỗi lầm. Điều quan trọng là có dám nhận lỗi và sửa lỗi hay không. Em sẽ nhớ mãi lời dạy của ông về tính trung thực, một phẩm chất cơ bản của đạo làm người. 

Giới thiệu về chiếc mâm cơm. Bài Văn mẫu hay lớp 8.


Nếu có dịp đi khắp nơi từ Bắc vào Nam, từ thành thị đến nông thôn, hắn chúng ta sẽ thấy chiếc mâm là vật dụng quen thuộc của mỗi gia đình. Một ngày, chiếc mâm xuất hiện hai lần trong bữa cơm trưa, cơm chiều của mỗi người dân nước Việt.

Tuổi của chiếc mâm có lẽ tính đến ngàn năm. Lúc đầu, mâm được làm bằng gỗ tiện, hình tròn, đường kính khoảng sáu đến bẩy tấc. Mâm gồm hai phần: lòng mâm và vành mâm. Lòng mâm phẳng đểu, vành mâm bao quanh và cao hơn lòng mâm một chút. Nhà nghèo thì dùng mâm gỗ mộc, nhà khá giả dùng mâm sơn màu đỏ, gọi là mâm son. Sau này, nhà giàu dùng mâm đúc bằng đồng, trông sang trọng hẳn. Phần lớn tầng lớp bình dân ngày nay sử dụng mâm nhôm, vừa rẻ vừa nhẹ nhàng, tiện lợi.

Bữa cơm trưa, cơm chiều, mọi người trong gia đình quây quần bên mâm cơm với những thức ăn giản dị mà không kém phần ấm cúng. Mùa hè, trên mâm cơm của người miền Bắc, bên cạnh đỉa rau muống luộc xanh mềm là đĩa đậu rán vàng tươi, bát nước rau dầm sấu hoặc vắt chanh tỏa mùi thơm chua dìu dịu. Giữa mâm là chén nước mắm màu mật ong, nổi bật mấy lát ớt đỏ tươi. Liền kề là bát cà pháo trắng tinh, chỉ mới nhìn cũng đã thấy thèm. Còn mâm cơm của người miền Nam thường có mấy món được ưa chuộng như canh chua cá lóc, dưa giá, thịt kho, rau sống... Mùi vị thức ăn hòa quyện vào nhau, giục giã mọi người cầm đũa.

Quanh mâm cơm gia đình, có khi hiện diện cả mấy thế hệ: ông bà, cha mẹ, con cháu…. Mẹ gắp thức ăn cho con, ông bà nhường cho cháu những miếng ngon, miếng lành. Không khí bữa cơm vui vẻ. Rồi chuyện làm ăn, chuyện tâm tình cũng được đem ra chia sẽ, bàn bạc trong bữa cơm. Ngày ngày, tháng tháng, năm năm qua đi, chiếc mâm đã chứng kiến nhiều kỉ niệm vui buồn đáng nhớ của gia đình.

Còn gì cảm động hơn bữa cơm tất niên hay bữa cơm mừng năm mới, người đi xa về đoàn tụ với những người ruột thịt thân yêu quanh chiếc mâm quen thuộc, cùng thưởng thức bao món ăn đậm đà hương vị quê hương để rồi cảm thấy có một điều gì đó xúc động lắm cứ dâng lên trong lòng. Dường như tổ tiên cũng về sum họp với con cháu trong ba ngày Tết để ngắm khuyến khích, động viên lớp hậu sinh thêm ý chí, nghị lực vững bước trên đường đời.

Chiếc mâm giản dị, quen thuộc đã gắn bó thân thiết với đời sống Vật chất và tinh thần của người dân đất Việt nên nó sẽ mãi mãi hiện diện, dù cuộc sống có hiện đại đến đâu chăng nữa. Hình ảnh Chiếc mâm tròn luôn gợi cho chúng ta nhớ đến tình cảm ruột thịt, đến mái ấm gia đình thiêng liêng không gì thay thế được.


Thuyết minh về loài cây trồng gắn liền với quê hương em. Bài văn mẫu thuyết minh hay lớp 8.


Em sinh ra và lớn lên giữa vùng sông nước. Trên vùng đất này, có rất nhiều loại cây nhưng có lẽ cây dừa nước chiếm diện tích nhiều nhất.

Dừa nước là loài duy nhất trong họ Cau, sinh sống trong đầm lầy. Loài này sinh trưởng tại miền nam châu Á và Bắc Úc. Hóa thạch của phấn hoa dừa nước đã được xác định niên đại đến 70 triệu năm về trước.

Thân cây dừa nước mọc ngang dưới lòng đất, chỉ có lá và cuống hoa mọc lên trên mà thôi. Vì vậy, nó không được xem như một loại cây gỗ, mặc dù tán lá có thể cao đến 9 mét. Hoa cái nở rộ thành chùm ở đầu cụm hoa hình cầu, hoa đực màu đỏ hoặc vàng đang đuôi sóc trên những nhánh kế sau. Khi hoa đã thụ phấn, những trái nhỏ ép vào nhau lớn lên như một quả bóng đường kính cỡ 25cm trên mỗi đầu cuống (quây dừa). Hạt dừa nước khô già sẽ rơi rụng và phân tán theo thủy triều, có khi mọc mầm ngay khi trôi nổi.

Dừa nước mọc trong những vùng sinh lầy dọc theo bờ sông, hay vùng ven cửa biển có thủy triều lên xuống, có nước chảy chậm “bôi đắp phù sa dinh dưỡng. Nếu để tự nhiên, dừa nước sẽ phát tân sinh sôi nảy nở theo sự đưa đẩy của thủy lưu. Dừa nước rất thường gặp dọc theo bờ biển và các cửa sông để vào Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, từ Bangladesh tới các hải đảo Thái Bình Dương. Loài dừa nước có thể sống còn qua một thời kì khô ráo ngắn hạn. Dừa nước được coi như một loài thực vật đang có nguy cơ bị diệt chúng tại Singapore.

Lá dừa nước được dùng nhiều nhất vào việc chấm lá để lợp nhà, làm rổ rả, rất phổ biến ở những vùng Nam Bộ và nhiều địa phương của các nước lân cận.

Cuồng hoa dừa nước (quây dừa) chưa nở hoa có thể được trích lỗ hứng nhựa ngọt để làm rượu, hoặc tự lên men thành một loại giấm nguyên chất. Mầm dừa non ăn được, cũng như những cánh hoa nở được dùng như trà (chè). Cái (thịt) dừa non thì được dùng vào các món giải khát khác nhau. Người ta cho lợn ăn dừa nước vào mùa khô để thịt heo sẽ ngọt. Lá dừa nước thật non còn được dùng để làm giấy vấn thuốc lá.

Khai thác dừa nước là một truyền thống lâu đời ở Đông Nam Á, khi mà một bộ phận khá lớn cư dân các vùng duyên hải tây Thái Bình Dương lấy dừa nước làm nguồn thu nhập chính.

Ở quê em, nông dân chỉ sử dụng trái dừa nước để ăn và lá để lợp nhà hay làm củi, không mấy ai biết đến kĩ thuật rút nhựa dừa nước từ cuống hoa để nấu đường, ủ rượu, làm bia, lên men giấm, chưng cất cồn và một số loại sản phẩm có giá trị khác trong khi đó lại là nguồn thu nhập có hiệu quả nhất của dừa nước. Sản lượng đường dừa nước trung bình 20, 30 tấn/ha cao hơn so với đường mía (khoảng 5 đến 15 tấn/ha)

Phải đến năm thứ 4 hoặc thứ 5 cây mới đơm hoa cho trái. Thời gian này sẽ kéo dài đến năm thứ 55 trở lên, nghĩa là mỗi cây dừa nước có thể khai thác liên tục trên 50 năm. Mỗi ngày 2 lần, người ta dùng dao sạch cắt bỏ một lát mỏng 2mm trên đầu cuống để nhựa cây chảy ra liên tục.

Dừa nước là một loại cây có nhiều tác dụng đối với cuộc sống con người quê em. Tuy nhiên, hiện nay do tốc độ đô thị hóa, diện tích dừa nước ngày càng bị thu hẹp và có nguy cơ bị mất dần.


Giới thiệu về hoa gạo. Bài văn mẫu hay lớp 8 tuyển chọn.


Kí ức của tôi có nhiều kỉ niệm gắn liền với ruộng vườn, cây cỏ. Cây gạo đầu làng đã để lại cho tôi nhiều kỉ niệm khó phai mờ. 

Cây gạo nằm sát mép rừng, cạnh con đường đi vào làng, sau lưng là rừng cây bụi bạt ngàn. Trong ánh mắt trẻ thơ của tôi, mỗi mùa cây gạo lại hiện ra những hình ảnh khác nhau. Mùa hè cây gạo đứng xòe ô che mát cho những ai lúc trưa chưa kịp về nhà. Mùa thu, cây gạo nâng vầng trăng vàng mọng lên cành, suốt đêm ngồi xe trắng như người kéo kén dệt tơ để rồi rải xuống làng những dải lụa mịn màng. Mùa đông, cây gạo trơ cành lá. Bầu trời ẩm thấp lẻ tẻ mây xám. Cây gạo giống chàng lực sĩ khổng lồ, thân vồng căng, rễ tì đất, vươn cành như các cánh tay cuồn cuộn cơ bắp đỡ bầu trời lên không cho mây xám đè xuống làng. Mùa xuân, nàng tiên xuân cho mưa bụi làm rung chuyển cả đất trời, cây gạo đơm đầy hoa non như mâm xôi gấc mẹ làm cho ngày đầu năm. Nhìn từ xa, cây gạo như cô gái má hồng yếm thắm đội mâm xôi đầy ú ụ vào làng. Vậy là mùa hoa gạo bắt đấu. 

Mùa hoạ gạo bắt đầu từ một âm thanh rất quen thuộc, đố là tiếng léo nhéo của lũ sáo sậu vừa ra ràng. Chẳng biết sáo từ đâu mà bay về đậu kín cả cây đến nỗi cả cây gạo to kềnh mà không đủ chỗ cho chúng. Chúng tranh giành nhau chỗ đậu, thức ăn, chúng cắn lẫn nhau khiến cho cả không gian mênh mông chỉ toàn là tiếng sáo. 

Những ngày tháng ba, cây gạo đỏ rực hoa như những đốm lửa trên vòm trời xanh thẫm. Lũ trẻ con chúng tôi thường ra gốc gạo để nhật những “đốm lửa” ấy bất chấp cái sợ bởi câu “thân cây đa, ma cây gạo, cáo cú cây đề”. Không hiểu sao cái màu đỏ hoa gạo lại có sức quyến rũ chúng tôi đến vậy? Thế là cứ giành nhau từng bông gạo để rồi gom chúng thành đống. Hoa gạo bông to, cảnh nào cũng dày và cong như những chiếc thuyền đỏ thắm, chúng tôi tách từng cánh gạo rồi đem thả xuống con suối chảy qua làng. Những cánh hoa gạo trôi bồng bềnh trên mặt nước xanh ngắt chở theo bao ước mơ bình dị của lũ chúng tôi. 

Mùa hoa gạo thường đi kèm với những cơn mưa bất chợt. Lũ trẻ chạy xô dưới những cơn mưa rào đuổi theo bong bóng nước phập phồng, mưa quất vào mặt, mưa òa trên vai, trên tóc... Những cơn mưa rào tháng ba ào qua tuổi thơ cùng với màu đỏ khát khao của những chùm gạo đỏ. Ngày ấy, tôi và lũ bạn thường nhặt hoa gạo rồi về nhà rút trộm của mẹ một đoạn chỉ dài để xâu những cánh gạo thành chuỗi. Những chuỗi hoa gạo trở thành vương miện trên đầu, thành những vòng dây chuyền trên cổ nuôi dưỡng giấc mơ của các cô bé, cậu bé mong thành công chúa, hoàng hậu, trạng nguyên,... 

Trong kí ức tôi còn lưu giữ kỉ niệm êm đêm của những trưa yên tĩnh và nắng chang, cả đám con nít sau khi đã gom hết hoa gạo dưới gốc liên mang xuống suối thả. Đợi cho những cánh gạo trôi ra xa liền nhảy xuống nước vớt lên, đứa nào vớt được ít hơn phải chấp nhận thua cuộc và đối diện với hình phạt là một buổi chăn bò cho cả đám. 

Giờ tháng ba, tuổi thơ đã quá xa, chỉ còn đọng lại trong kí ức. Những đốm lửa gạo bập bùng cháy, những cánh buồm trôi nghiêng nghiêng chớ bao giấc mơ một thời. 


Giới thiệu một loài cây ở quê em (Cây bưởi). Bài văn mẫu hay lớp 8.

Giới thiệu một loài cây ở quê em (Cây bưởi). Bài văn mẫu hay lớp 8. 
Giới thiệu một loài cây ở quê em (Cây bưởi). Bài văn mẫu hay lớp 8.

Mỗi mùa xuân sang, em lại thấy lòng mình trào lên một niềm xúc động kì lạ. Đặc biệt là khi đứng ngắm nhìn cây bưởi trước nhà trổ hoa. Cây bưởi giành được sự yêu quý của em nhiều hơn cả so với những cây khác trong vườn. 

Tình cảm em dành cho cây bưởi trước hết bởi nó gắn với những kỉ niệm về ông nội. Bố em kể rằng, ngày em chào đời, ông đã vui mừng trồng cây bưởi trước sân với mong ước cháu gái lớn lên sẽ thanh khiết, dịu dàng như hương hoa bưởi. Những buổi chiều gió mát, ông lại bế em đến ngồi gốc cây hóng gió… Giờ đây, ông không còn nữa, cây bưởi vẫn xanh tươi như tình cảm ông dành cho em vẫn ấm áp như ngày nào. 


Hình ảnh một người mà em yêu quý. Những bài văn mẫu hay lớp 8. Hình ảnh một người mà em yêu quý. Những bài văn mẫu hay lớp 8. Tô...

Cùng tuổi với em nhưng cây đã cao lắm, tán cây vượt hẳn mái ngói ngôi nhà của em. Bồi hồi đứng dưới vòm lá xanh tươi, ngước nhìn lên phía trên, em thấy ánh sáng được lọc qua tán lá trở thành một thứ màu xanh trong như ngọc. Chợt, “chiếc ô ngọc bích” khẽ rung mình lao xao, những tia nắng lọt qua khe lá nhảy nhót dưới mặt đất. Chao ôi! Thơm quá! Em ngỡ ngàng trong hương hoa dịu dàng thanh khiết, nhìn những bông hoa rụng theo gió bay. Ông ơi! Có phải ngày cháu ra đời, ông đã ước cháu sẽ đẹp dịu dàng như hoa bưởi? Em bồi hồi cúi nhặt bông hoa rơi. Hoa bưởi có năm cánh màu trắng muốt màu trắng của chiếc áo nữ sinh thường mang trên mình khi đến lớp. Nhị hoa vàng tươi lấm tấm những hạt phấn nhỏ li ti. Nhụy hoa ở trong cùng, nằm giữa sự bao bọc của nhị hoa lại có vẻ ươn ướt đáng yêu như chiếc mũi của chú mèo tam thể. Khẽ áp bông hoa lên mũi, một mùi hương nồng nàn dâng lên, những hạt phấn vàng li ti cũng dính nhẹ lên mũi em thật ngộ. Chỉ một lát nữa, mẹ sẽ nhắc em nhặt những bông hoa bưởi rụng để thả vào nước gội đầu: bao nhiêu năm nay mẹ con em gội đầu bằng nước nấu vỏ bưởi, lá bưởi và thả những bông hoa xinh đẹp vào nước để làm mềm mượt mái tóc đen dài... 

Từng bông hoa bưởi rụng xuống khiến em nghĩ đến một ngày kia những quả bưởi non sẽ lần lượt xuất hiện. Chúng nho nhỏ, xinh xinh, ban đầu bé xíu rồi lớn dần bằng nắm tay em bé, rồi như bàn tay người lớn. Cây bưởi này thường đậu quả rất sai. Những trái bưởi non đông đúc treo mình trên cây như đám trẻ con nghịch ngợm. Nhất là khi có gió, chúng thoắt ẩn thoắt hiện sau tán lá như chơi trò trốn tìm với nhau. Nếu lỡ có trái bưởi non nào rụng, em sẽ chẳng để chú phải buồn vì xa lìa anh chị em. Trái bưởi non ấy lập tức thành quả chuyền vừa ý trong trò chơi đánh chắt thú vị. Nếu bưởi rụng lúc đã khá to thì đã có cậu hàng xóm sẵn lòng lấy làm bóng đá với bạn bè. Em nghĩ: đâu chỉ có trái bưởi là ngon và bổ mà cả hoa bưởi và trái bưởi non cũng trở thành vật có ích cho người. 

Cây bưởi nhà em rất sai quả nên khi bưởi già, mẹ em thường hái trái biếu họ hàng, làng xóm để mọi người cùng thưởng thức. Nhìn những múi bưởi, tép bưởi càng mọng đã thấy ngọt mát tấm lòng. Có điều thật lạ, đã mười mấy năm rồi mà quả vẫn ngọt mát, không hề chua như nhiều cây bưởi khác. Các cô báo hàng xóm khen mẹ khéo chăm cây nhưng mẹ em bảo đó là lộc ông nội để lại cho con cháu. Em cầm trái bưởi vàng ươm trên tay mà lòng bồi hồi, xúc động. 

Cây bưởi đã gắn bó với em bởi nhiều kỉ niệm và tình cảm thiêng liêng như thế. Em yêu quý loài cây ấy vì tất cả những gì em cảm nhận được từ ý nghĩa, vẻ đẹp kì lạ của cây.

Hình ảnh một người mà em yêu quý. Những bài văn mẫu hay lớp 8.


Tôi có một người cha, một người mẹ tuyệt vời luôn thấu hiểu và chia sẽ với tôi. Nhưng hơn hết, tôi còn có một người thân mà có lẽ nhiều bạn nhỏ cùng lứa tuổi với tôi vẫn ao ước, để đùa vui, để chia sẻ những điều thầm kín mà cha mẹ không thể hiểu hết. Người đó đã đem lại cho tôi không ít niềm vui và cả nỗi buồn. Không ai khác, đó chính là cô em gái đáng yêu chưa tròn ba tuổi, một người chưa nhận biết hết thế giới xung quanh mà đã có thể đem lại niềm hạnh phúc lớn lao vô bờ bến cho tôi. 

Có ai hiểu rằng, ngày mà tôi hạnh phúc nhất trong quãng thời gian qua chính là ngày tôi được đón nhận từ tay mẹ một sinh linh bé bỏng còn đó hôn. Tôi nhớ như in những ngày em sắp chào đời. Mẹ như đau đớn, nặng nề và vất vả hơn bởi những cái đạp của em, nhưng khuôn mặt vẫn tràn niềm vui sướng. Lòng tôi rạo rực, bồn chồn, đặt ra không biết bao nhiều câu hỏi: Em sẽ giống ai, giống mẹ, giống bố hay giống tôi? Em sẽ trông như thế nào? Em sẽ có tên là gì? Cứ tan học là tôi muốn về nhà thật nhanh với mẹ để đón nhận tin tức từ mẹ. 

Ngày tôi mong đợi đã đến. Nhưng trời hôm đó không năng tươi mà lại mưa tầm tã. Lặn lội bì bõm mãi, tôi và bố mới lếch thếch kéo nhau vào phòng sinh. Đập vào mắt tôi là khuôn mặt xinh xắn, dễ thương nhưng có phần nhân nhỏ. Tay tôi run run ôm chặt em vào lòng, nhưng như sợ mình sẽ làm rơi em xuống đất, tôi vội vàng đặt em vào vòng tay mẹ. Nhưng, sau ngày đó là những ngày tôi thấy buồn bã, cô độc vô cùng. Bố mẹ đường như ít quan tâm, chăm sóc tôi hơn, nói rằng tôi lớn rồi, không nên ghen tị với em, nên yêu thương em. Tôi thấy như mình bị bỏ rơi, nỗi buồn và lo lắng không sao ngăn được cứ ập tới. Tôi dân cảm thấy ghét em, tôi muốn nó đừng ra đời để tôi khỏi phải cô đơn như thế này. Tôi lặng lẽ khóc, không muốn để bố mẹ thấy những giọt nước mắt không nên có. Một lẫn mẹ ngủ say, tôi lên trèo lên giường em. Nó đang thức. Vừa nhìn thấy tôi, em đưa đôi bàn tay bé xíu tựa như tay búp bê lại gần. Tôi nắm lấy, nằm rất chặt Em mỉm cười, ọ ẹ vài tiếng. Tôi chợt thấy mình sai. Em đáng yêu, để thương và trong sáng như giọt sương ban mai, vậy mà tôi lại ghét bỏ, lại ganh tị với em. Tôi sai thật rồi. . 

Thời gian trôi qua âm thầm như dòng nước chảy, chẵng chờ đợi ai. Thoắt một cái, em đã hơn hai tuổi, đã biết hát bài. Một con vịt mà chỉ ăn bớt lời, còn giai điệu thì tự sáng tác. Căn nhà nhỏ trở nên ấm và lúc nào cũng rộn tả tiếng nói, tiếng cười của em. Tôi cũng đã lớn hơn và chín chắn hơn nên không còn có cảm giác bị bỏ rơi. Hai chị em tôi tính tình khác nhau lắm! Tôi trầm tính, thích nghe nhạc một mình nhất là nhạc không lời, hay xem những bộ phim tâm lí xã hội. Em nghịch ngợm chỉ thích hoạt hình và quảng cáo. Thế là hai đứa cứ nhìn thấy mặt nhau là cãi nhau chí chóe, có hôm còn khóc ầm ĩ vì tranh nhau một cái ti vi. Tuy vậy, chúng tôi có lúc rất yêu thương nhau Những lúc tôi buồn, tôi khóc, những tâm tư của tôi, cha mẹ không thể hiểu, không thể chia sẽ những em thì khác. Em thường ngạc nhiên hỏi tôi với cái giọng ngọng líu ngọng lô: “Chị làm sao thế?” Rồi em ôm chầm lấy tôi và ra vẻ vỗ về như tôi thường vỗ về em. Dường như em cũng hiểu rằng tôi khóc vì buồn. Những lúc này, tôi còn biết làm gì ngoài ôm chặt lấy em và nức nở hơn. Tôi đâu ngờ em lại hiểu tôi đến như vậy. Tôi thầm cảm ơn ông trời ban cho tôi một người bạn bé bỏng để chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Tôi chợt nghĩ, nếu tôi không có em bên cạnh, tôi sẽ buồn như thể nào. Có ai cãi nhau với tôi, có ai an ủi vỗ về tôi một cách đáng yêu thơ ngây như thể, có ai cùng tôi ôm thỏ bông mà ngủ say sưa không? Không. Câu trả lời là không. Không ai khác ngoài em tôi có thể làm những việc đó. Em quan trọng với tôi vô cùng. Em yêu quý của tôi! Tôi yêu em vô cùng nhưng cho dù có nói ra thì có lẽ em cũng không hiểu. Tôi sẽ dùng sự quan tâm và chăm sóc em để bày tỏ tấm lòng đó, để có thể trở thành người chị tốt của em. 



Hãy Tả Cô Giáo Dạy Em Trong Những Năm Tháng Học Tiểu Học


Bài làm văn mẫu hay lớp 6. 
Hãy Tả Cô Giáo Dạy Em Trong Những Năm Tháng Học Tiểu Học

Năm tháng rồi cũng qua đi, chỉ có thời gian là thước đo tình cảm của con người. Bây giờ tuy đã học lớp 6 với thầy cô mới, bạn mới nhưng quãng thời gian dưới mái trường tiểu học, em không sao quên được những kỉ niệm về cô giáo đã dạy em những năm đầu chập chững cắp sách tới trường. 

Cô có cái tên rất đẹp là Minh Thanh. Cô là người mẹ thứ hai của em trong những ngày em còn học lớp 1. Với dáng người đậm đà, mái tóc xoăn màu hạt dẻ thì ai cũng nói nhìn cô rất xinh. Cô thường mặc những bộ quần áo lịch sự, phù hợp với dáng người của mình. Ngày đó, em cứ nghĩ cô giáo phải dễ sợ lắm. Nhưng không, cô đã làm tan biến những ý nghĩ vẩn vơ đó của em. Cô vẫn là cô giáo hiền lành, tốt bụng. Cô có khuôn mặt tròn, phúc hậu, hai gò má cao cao, lúc nào cũng ủng hồng. Ẩn dưới vầng trán cao cao thông minh là đôi lông mày vòng cung cân đối tạo cho khuôn mặt vẻ thanh tú. Mắt cô đen láy, long lanh với hàng lông mi cong vút. Nhưng đặc biệt nhất vẫn là ánh mắt trìu mến, bao dung mà cô dành cho chúng em. Mỗi lần không học bài, chỉ cần nhìn vào đôi mắt buồn buồn của cô là bọn học sinh chúng em lại hối hận ngay về việc làm của mình. Có lẽ, chính cô là người khơi dậy lòng hăng say học tập của chúng em. 

Cô Thanh là một giáo viên hăng say trong công việc và hết lòng thương yêu học sinh. Tâm hồn cô là cả một khoảng trời chứa chan bao tình yêu cô dành cho chúng em. Nghe có giảng bài thì thật là thích. Cô giảng rất dễ hiểu, dễ nghe nên chúng em luôn tiếp thu được bài. Vào những giờ ra chơi, cô luôn ngồi lại để viết mẫu và chấm bài cho chúng em. Có những hôm cô còn trao đổi cách giảng bài với bạn bè đồng nghiệp. Nếu bạn nào đọc chưa tốt hay viết chưa đúng thì cô luôn sẵn sàng giúp đỡ. Khi cô đã giảng cho bạn nào thì bạn ấy hiểu ngay. Vào những giờ sinh hoạt lớp, cô luôn nhận xét cho từng bạn và nói cho các bạn cách sửa lỗi sai đó. Có hôm cô nhận xét rất tốt về lớp em và em rất nhớ câu: “Tuần qua, các con đã rất cố gắng để nhận cờ Đội. Cô rất vui vì không những các con được nhận cờ tốt mà còn nhận cờ xuất sắc. Cô mong tuấn nào các con cũng như vậy”. Và khi đó, lớp em vỗ tay rào rào. 

Giờ đây, mặc dù không còn được học cô nữa nhưng thỉnh thoảng cô vấn hỏi thăm tình hình học tập của em. Những lúc như vậy, em lại nhớ những giây phút khi còn học lớp 1, được cô yêu thương dạy dỗ. Trong em vang lên lời bài hát: “Mẹ của em ở trường là cô giáo mến thương...”. 

Bài văn Hay Tả Bố Em.


Bài làm văn mẫu. 
Bài văn Hay Tả Bố Em.

Nếu có ai hỏi em rằng: “Em yêu bố hơn hay yêu mẹ hơn?” Em sẽ trả lời “Trong nhà em, bố em cũng yêu, mẹ em cũng yêu, nhưng cũng phải thú thật là tình cảm của em dành cho bố vẫn có gì đó sâu sắc hơn đấy ” 

Bố em năm nay đã gần bốn mươi tuổi. Bố em làm nghề xây dụng. Một vết sẹo trên cánh tay của bố gợi kỉ niệm của nghề vất vả. Đó là một lần bố em bị ngã trong khi đang xây ngôi nhà năm tầng, rất may là bố chỉ bị thương ở tay thôi. Đôi mắt bố em không đẹp nhưng trong đôi mắt ấy ẩn chứa một sự nhanh nhẹn, một sự nhiệt tình. Bố rất quan tâm đến con cái, lúc nào cũng dành những gì tốt đẹp nhất cho con cái. Đối với hàng xóm láng giềng, bố cũng rất tốt bụng. Một lần, nhà bác Nam cạnh nhà em có con trai bị đau ruột thừa. Bác Nam lại đi trực cơ quan, bố em không chần chừ, đã đưa anh ấy đi viện ngay. Bác Nam cũng rất quí bố em. Mỗi khi có ấm chè ngon lại gọi bố em sang chơi và thưởng thức. Mọi người trong xóm, em thấy ai cũng quí mến bố. Đối với gia đình, bố em là người mẫu mực, bố em luôn làm việc, lo toan tất cả, luôn làm cho cả nhà vui. 

Đối với em, bố dành sự ưu tiên đặc biệt. Bố lo cho em từ buổi sáng sớm, đưa em tới trường, chiều tối lại đi đón em. Bố sắp xếp thời gian hướng dẫn em làm các bài tập ở nhà, lo cho em bài vở để ngày mai đến trường. Bữa ăn, bổ dành thức ăn ngon cho em ăn. Bố bảo: “Con phải cố gắng ăn đủ chất thì mới học giỏi được.” Có lần, em bị ốm phải đi nằm viện, bố đã nhiều đêm thức trắng để chăm sóc cho em. Những lúc em mắc lỗi, bố cũng không đánh mắng nhưng những lời bố khuyên vô cùng thấm thía. “Con hãy nhớ bố không đánh mắng con đâu nhưng con phải biết mỗi lần con hư, mỗi lần con không vâng lời là mỗi lần con đã làm bố rất buồn, mất lòng tin ở con đấy. Muốn trở thành người, con phải rèn luyện từ bé, phải cố gắng làm theo lời bố mẹ và lời thấy cô dạy, con nhé!”. 

Em rất khâm phục bố. Bố là lá chắn luôn che chở cho tuổi thơ tươi đẹp của em. Bố như một cánh chim nâng cho những ước mơ của em được bay xa. Em phải cố gắng học thật giỏi để làm bố vui lòng, để đền đáp công ơn như trời biển của bố. 

Bài Văn Miêu Tả Hay Lớp 6: Hãy Tả Một Loài Hoa Mà Em Yêu Thích.


Bài làm văn mẫu lớp 6 hay nhất. 
Bài Văn Miêu Tả Hay Lớp 6: Hãy Tả Một Loài Hoa Mà Em Yêu Thích.

Loài hoa các bạn thích là hoa gì? Chắc chắn có nhiều câu trả lời. Chị Huệ trắng muốt duyên dáng hay là chị Phong lan tim tím yểu điệu? Còn với em, loài hoa em yêu thích và đẹp nhất là hoa hồng. 

Trước hiên nhà em có trồng một chậu hồng nhỏ. Đó là cây hồng nhung. Hoa hồng quả không hổ danh là nữ hoàng của các loài hoa. Hoa khoác lên mình bộ váy áo màu đỏ thắm, một màu đỏ thật sang. Nhưng bộ dạ hội đó còn lộng lẫy hơn vào buổi sáng, những hạt sương đọng trên cánh hoa như những viên kim cương lấp lánh trong nắng, điểm xuyết cho tà áo thăm đỏ rực rỡ. Cây hoa chỉ ra ba bông nhưng bông nào bông nấy đều đẹp mê hồn. Ba bông hoa như ba nàng công chúa xinh đẹp, kiều diễm. Những cánh hoa chắc là đẹp nhất. Lớp lớp cánh hoa như những bậc thang. Cánh hoa thật mịn màng, mượt mà như tơ lụa đỏ thắm, chúng kết vào nhau tạo nên bông hồng duyên dáng. Đường nét từng cánh hoa thật uyển chuyển, đó là tuyệt tác của bông hồng, là một sự kì ảo vô hình thu hút người ngắm. Nhị hoa màu vàng thật hợp với dáng vẻ sang trọng của hồng nhung. Đầu nhị có đôi chút phấn trắng như hạt cát vàng lấp lánh. Thân cây chỉ to và dài bằng cái đũa. Thân hoa có gai, những cái gai bé nhưng nhọn bảo vệ cho ba nàng công chúa hồng trẻ đẹp. Mấy chiếc lá nhỏ nhỏ, xanh đậm, sờ cưng cứng, ram ráp. 

Chà, thế mà nhanh thật! Mới ngày nào, các bông hoa chỉ là nụ hồng e ấp, nhỏ xíu, thế mà bây giờ những cánh hoa đã xòe ra giỡn với gió. Mỗi khi đi học về, em thường ra chỗ cây hồng để thưởng thức hương thơm ngọt ngào đó. Em nhắm mắt lại và thả mình theo những cánh hoa. Nó dắt em đến một thế giới kì diệu. Ở đó, có ba nàng tiên đi cùng em vào khu vườn đầy hoa. Đó là vương quốc kì ảo với muôn vàn điều mới mẻ. Một thám hoa rực rỡ hiện ra trước mắt em. Trên bầu trời 

là những đám mây bồng bềnh trôi, trong ánh mặt trời rực rỡ và muôn màu muôn vẻ của bảy sắc cầu vồng Một làn gió nhẹ thoảng qua làm rung cánh hoa. Tất cả đều hấp dẫn vô cùng. Tiếng xe máy nổ ròn ngoài cổng làm em quay lại với hiện tại, xua tan đi nỗi mệt nhọc, lấy lại tinh thần. Đâu chỉ có em thích hồng nhung, còn mấy chú bướm nữa. Chúng suốt ngày đến thăm hoa. Và ba tiểu thư cũng vui với chúng. Có chú bướm vàng điểm đen trên cánh lúc nào cũng bay vòng quanh bông hoa rồi lại đậu xuống. Thật là buồn cười! 

Em yêu quí hồng nhung lắm. Em vẫn thường tưới và chăm sóc nó. Cây hồng đã giúp em nhận ra một chân lí giản dị: để có một cuộc sống tươi đẹp thì ta phải vượt qua nhiều khó khăn, thử thách, như loài hồng kìa luôn có những chiếc gai nhọn để thử thách người hái hoa. 

Bài Văn Tả Cảnh Hay Lớp 6: Hãy Tả Hàng Phượng Vĩ Trong Sân Trường Em.


Bài văn tả cảnh chọn lọc
Bài Văn Tả Cảnh Hay Lớp 6: Hãy Tả Hàng Phượng Vĩ Trong Sân Trường Em. 

Ở sân trường em trống rất nhiều cây bóng mát, nào là cây bang, cây đa. Nhưng đối với em đẹp và lộng lấy nhất vẫn là cây phượng vĩ, Ở giữa sân trường. 

Nhìn từ xa, cây phượng như một chiếc ô khổng lồ màu xanh đốm đỏ. Thân cây màu nâu sẫm, xù xì như những u bướu. Lại gần, em thấy những chiếc rễ ngoằn ngoèo như đang uốn lượn trên mặt đất, Cây phượng thay đổi theo từng mùa trong năm. Mùa đông, cây rụng hết lá, phô ra những cành khẳng khiu như những bàn tay gân guốc đang ngửa xin chút gì của thời gian. Xuân sang, những giọt mưa phùn đã đánh thức các mầm non bé xíu. Chỉ sau một đêm, phượng đã khoác lên mình một chiếc áo mới màu xanh tuyệt đẹp. Từ lúc là mơn mỡn đến lúc kết nụ chẳng lâu là mấy. Nụ phượng đẹp lắm: bé bé xinh xinh như các cúc áo kết từng chùm trắng xóa. Xuân qua, hè về, phượng bắt đầu nở hoa. Mỗi bông phượng có năm cánh mỏng, màu đỏ rực. Hoa phượng có mùi hương chẳng giống loài hoa nào, một mùi hương mà chỉ đám học trò chúng em mới hiểu. Vào những ngày hè oi bức, còn gì thú vị hơn khi được vui đùa cùng đám bạn dưới gốc cây râm mát này cơ chứ! Chúng em thường kể cho nhau nghe những câu chuyện tuổi học trò. Mấy đứa nghịch ngợm thì lấy nhị phượng chơi chọi gà, đứa thì nhặt những cánh phượng làm thành chú bướm xinh ép vào trang vở. Cây phượng đẹp nhất vào tháng năm, lúc đó cả cây phượng là một màu đỏ rực giữa bầu trời xanh thoáng đãng. Khi ấy, phượng mang một sắc thái thật kiêu sa, dễ thương. Chúng em ngước nhìn lên cây phượng, bỗng chợt thốt lên: Ôi! Đẹp quá! Đẹp quá! Hết mùa hoa, phượng tàn dần. Những cánh phượng rơi lả tả, lúc ấy cả sân trường tựa như được trải lên tấm thảm nhung khổng lồ. Trên những cành phượng đã xuất hiện những quả phượng dài như thanh kiếm khẽ đung đưa trước gió. 

Cây phượng đã gắn bó với chúng em như người bạn. Sau này dù có đi đầu hay làm gì chúng em vẫn luôn nhớ về nó như những người bạn thời thơ ấu. 

Văn Mẫu Hay Lớp 6: Em Hãy Tả Cảnh Nhộn Nhịp Của Sân Trường Trong Giờ Ra Chơi.


Bài Làm Văn Mẫu Hay Lớp 6. 
Văn Mẫu Hay Lớp 6: Em Hãy Tả Cảnh Nhộn Nhịp Của Sân Trường Trong Giờ Ra Chơi.

Bây giờ đã là cuối tiết hai sân trường vẫn vắng lặng, những tia nắng ghé vào cửa lớp xem chúng em học bài. Chú chim sơn ca hót véo von. Tiếng gió thổi vi vu. Hàng cây xanh rì rào làm cho sân trường như một bức tranh đầy màu sắc rực rỡ. Bỗng tùng! tùng! tung! Ba tiếng trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Chúng em đứng dậy chào cô rồi ùa ra sân như đàn ong vỡ tổ. 

Sân trường lúc trước im lặng là thế giờ bỗng nghe nhộn nhịp hẳn lên. Các nhóm đã xác định được chỗ chơi của mình. Tốp các bạn nữ nhanh chân xí ngay một chỗ đá cầu dưới cây hàng. Các bạn nam cũng nhanh chân chộp ngay được chỗ mát để bắn bi. Dưới gốc cây đa các bạn đang làm gì mà vui thế nhỉ? Á thì ra hai đội đang chơi kéo co. Lúc này sân trường được hòa trộn bởi màu trắng và đỏ. Màu trắng của những bộ đồng phục. Màu đỏ của chiếc khăn đỏ bay phấp phới. Các bạn nhảy dây thoăn thoắt chỉ nghe thấy tiếng vun vút chứ không nhìn thấy đây đâu. Năm bạn Hiền, Linh, Thảo, Hồng Anh và Phương là những bạn nhảy giỏi nhất lớp cùng đấu chọi với nhau. Cuối cùng chỉ còn mình Thảo nên ai cũng gọi bạn là “vô địch nhảy dây của lớp 6A”. Mấy người đứng xem tỏ vẻ khâm phục Thảo. Hai bạn bắn bi cũng rất quyết liệt. Tú cứ xoa xoa bàn tay xuống đất không kể sạch hay bẩn, rồi lại đưa lên miệng hà hơi như phù phép cho bi mình thắng. Bỗng cạch, viên bí của Tứ đập vào bí của Tùng thể là Tứ được cộng một điểm. Mặt bạn tươi hẳn lên. Bạn Hùng đá cầu cũng rất tốt, trong phút chốc không chú ý suýt nữa Hùng đã làm rơi quả cầu. May quá! Hùng vội ngoặt chân ra đăng sau quả cầu như nhảy nhót trên chân bạn. Đến lượt Đạt dùng chiến thuật, nhưng vì chủ quan Đạt đã để lỡ một điểm. Cậu ta tức lắm nên muốn gõ điểm ngay lập tức. 

Trò chơi kéo co là trò vui nhất của lớp em nên ai cũng tham gia. Trò chơi được chia làm hai đội. Đội một do Thắng làm đội trưởng. Còn em làm trọng tài. Khi em vừa thổi còi thì các bạn đã thi nhau mà kéo. Bất chợt đội bạn Tiên hô một! hai! bai! kéo làm cho đội Thắng không kịp trở tay ngã chồng chất lên nhau. Các trò chơi đang tiếp diễn rất vui thì tiếng trống giòn giã vang lên. Mặt ai cũng đỏ bừng bừng như thể hiện rõ sự hối tiếc. Có bạn còn hẹn buổi sau chơi tiếp.

Giờ ra chơi tuy ít ỏi nhưng nó giúp em sảng khoái hơn sau những tiết học căng thẳng. Nó cũng làm cho em không thể quên được những kỉ niệm tuyệt đẹp dưới mái trường thân yêu này. 

Bài văn hãy tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi.


Bài văn hãy tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi.


Trong ký ức tuổi thơ của mỗi người sân trường là một hình ảnh rất đẹp và thân quen. Nhất là những khoảng khắc được vui đùa cùng các bạn dưới sân trường ấy. Hãy cùng đọc bài văn: Bài văn hãy tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi. Cùng cảm nhận không khí sôi động ngày nào, đây cũng là một bài văn hay đáng để các em học tập tham khảo thêm trong quá trình viết văn của mình.


Bài làm văn mẫu miêu tả hay nhất. 
Bài văn hãy tả cảnh nhộn nhịp sân trường em trong giờ ra chơi.

Nhanh thật đấy! Loáng một cái đã đến cuối tiết hai rồi, mà sao sân trường im ắng quá! Ngoài kia chỉ nghe thấy âm thanh vi vu của gió, tiếng líu lo của chim cùng tiếng lá cây xào xạc mà thôi. Bỗng Tùng! Tùng! Tùng! Ba hồi trống vang lên làm âm thanh im ắng ấy biến đâu mất và thay vào đó là tiếng nói, tiếng cười, tiếng hò reo khắp sân trường. 

Từ mọi cửa lớp, học sinh thi nhau ùa ra sân như những dòng thác đổ. Sân trường lúc trước rộng là thế mà bây giờ như hẹp lại bởi những trò chơi, những bước chân chạy nhảy vui vẻ của các bạn học sinh. Màu đen của những mái đầu học trò, màu xanh rì của lá cây, màu trắng của áo đồng phục và cả màu khăn đỏ của các bạn đội viên nữa, tất cả những màu sắc ấy hòa quyện lại với nhau thành một vườn hoa đầy màu sắc, rực rỡ dưới ánh nắng ấm áp mùa thu. Có mấy nhóm chơi đã xác định được chỗ của mình rồi đấy! Dưới tán lá xanh mát của cây đa này là trò nhảy dây của các bạn gái, còn dưới gốc phượng có từng chùm hoa đỏ rực kia là chỗ bắn bi của các bạn trai. Ồ! Còn nhóm kéo co kia khôn thật, xí ngay được một chỗ vừa rộng rãi lại mát mẽ ở dưới những hàng dừa. Xem ra mỗi trò chơi đều có cái hay, cái vui riêng của nó, nhưng vui và sôi nổi nhất trong các trò chơi vẫn là trò kéo co. Trông xem trọng tài là ai mà oai thế nhỉ? À! Đó là Trang con bạn học với tôi đây mà. “Nào, cả hai đội đã sẵn sàng rồi, trọng tài thổi còi đi chứ" . Huýt tiếng cỏi của trọng tài vang lên báo hiệu cuộc chơi được bắt đầu. “Dò ta! Dò ta!” Cả hai đội đều cố sức kéo, chắc là mệt lắm nên bạn nào mặt cũng đỏ bừng, mồ hỏi thì chảy ròng ròng. Xung quanh, các bạn đứng xem cổ vũ rất nhiệt tình: “Hiếu cố lên! Thắng cố lên”. Hiệp này xem ra có vẻ gay go, chưa đội nào phân thắng bại thì bỗng có tiếng reo lên: “Hi! Hi! Hoan hô! Hiếu thắng rồi, giỏi lắm!”. Tiếng reo hò đó là tiếng 

báo hiệu tỉ. số 1- 0 nghiêng về đội anh chàng Hiếu. Ngay gần đó là trò Chơi nhảy dây của các bạn gái cũng vui không kém. Vòng này là ba bạn Thảo, Hiến, Lê thi với nhau. Chà, vòng này có vẻ gay go nhỉ vì cả ba bạn đều là những tay nhảy cừ khôi trong lớp. Trông các bạn nhảy siêu thật, chân thoăn thoắt, tay đưa dây nhanh vèo vèo, chỉ nghe thấy tiếng dây vun vút chứ chẳng thấy đầu và chân đâu cả. Vập! Vập Cả hai bạn Hiến, Lê nhảy siêu thế mà bây giờ cũng bị loại và còn mình Thảo xứng với chức vô địch mà thôi. Bỗng tôi nghe thấy tiếng “Bắn đi Đạt, cho Nam thua đi” nhìn sang thì mới biết Đạt và Nam đang chơi bắn bi. Nhìn kìa, điệu bộ của Nam trông đến là buồn cười, xoa xoa bi này lại còn hà bi nữa chứ, lợi dụng lúc Nam sơ hở Đạt đặt bi xuống và cạch thế là Đạt thắng rồi. Lúc này Đạt mới bắc Nam đang ngắm các bạn gái Này! tớ thắng rỗi". Nghe Đạt nói Nam tức lắm định trả thù nhưng bỗng Tùng! Tùng! Tùng! Ba hồi trống vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã hết. Chúng em xếp hàng rồi vào lớp trả lại sự yên tỉnh cho sân trường. Tuy chỉ có 15 phút thôi nhưng 15 phút đó cũng đủ giúp chúng em thoải mái, sảng khoái và hứng thú hơn khi bước vào các tiết học sau. 

Bài Văn Miêu Tả Mẫu Hay Lớp 6: Hãy Tả Một Cơn Mưa.

Bài Văn Miêu Tả Mẫu Hay Lớp 6: Hãy Tả Một Cơn Mưa.


Đề bài văn Hãy tả một cơn mưa trong chương trình tập làm văn lớp 6. Để làm tốt đề bài văn trên các em cần nắm vững cấu trúc của một bài văn miêu tả, bố cục trình bày bài văn như mở bài viết như thế nào, thân bài diễn tả ra sao, phần kết bài như thế nào? Các em cần nắm rõ để phát triển bài làm của mình.


Bài làm văn miêu tả mẫu hay nhất. 
Miêu Tả Mẫu Hay Lớp 6: Hãy Tả Một Cơn Mưa.

Mùa này, ở quê em, chiều nào trời cũng đổ mưa. 

Từ phía đông, lúc đầu chỉ có đôi ba mảng mây đen mọng nước xuất hiện. Rồi loáng cái, mây đen từ đâu ùn ùn kéo đến, che kín bầu trời. Cả một khối mây khổng lồ lao tới như muốn úp chụp xuống mặt đất. Những tia chớp loằng ngoằng kéo theo từng tràng dài lẹt xẹt, dùng đoàng vang dội. Từng bầy chim bay đi tìm nơi trú mưa. Mấy chú chó đang thơ thẩn ngoài vườn chạy vội vào nhà. Gió thổi thốc tới từng đợt, từng đợt mang theo hơi lạnh. 

Từ xa, mưa bắt đầu giăng hàng đổ xuống như một tấm phông khổng lồ mỏng và sẫm đục chắn ngang cả một vùng trời đất. Tiếng mưa rào rào lúc đầu còn nhỏ sau rõ dần, rõ dân rồi ào ào ngay trước mặt. Những nọc tiêu gỗ đung đưa, những cành cà phê vật vỡ trong gió trong mưa. Cành lá xùm xòa của cây bơ như cái ô khổng lồ sừng sững che cho 

thân cây. Mưa hòa cũng gió, tung hoành khắp nơi. Những sợi dây mưa dàn dạt quất chéo. Mưa tuôn xối xả. Mưa gõ lộp độp trên tàu lá chuối. Mưa nhảy múa trên mái nhà. Mưa sủi bong bóng trên sân. Mưa ngập hàng cà vườn. Sấm và chớp hòa nhau đốc thúc cho mưa mau hơn, dày hơn. 

Mưa đến đột ngột và cũng tạnh đột ngột. Đang ào ạt đấy, mưa bỗng thưa đi, tạnh hắn. Sau mưa cây cối như sáng bóng ra. Có cây tươi tỉnh như con người ngày nào cũng được tắm gội một lần. Nước rút rất nhanh trong lòng đất đem lại cái mát cho gốc rễ. 

Mưa đem nguồn nước và cái chất đến cho cây cối, cho muôn vật, cho mọi người để xua đi cái oi nóng.

Bài Văn Miêu Tả Chọn Lọc Lớp 6. 

Bài Văn Miêu Tả Lớp 6: Hãy Tả Ngôi Nhà Em Đang Ở Hay Nhất.

Bài Văn Miêu Tả Lớp 6: Hãy Tả Ngôi Nhà Em Đang Ở Hay Nhất.


Hãy tả ngôi nhà em đang ở được tuyển chọn từ một trong những bài văn mẫu hay nhất, dành cho học sinh giỏi đạt điểm cao, trong cuộc thi học sinh giỏi văn trên toàn quốc dành cho các bạn học sinh lớp 6. Với bài văn mẫu này sẽ giúp các em nâng cao kỹ năng viết văn hay.


Bài làm văn mẫu miêu tả hay. 
Bài Văn Miêu Tả Lớp 6: Hãy Tả Ngôi Nhà Em Đang Ở Hay Nhất.

Ngôi nhà của em được bố tự thiết kế và xây khi em vừa tròn ba tuổi. Kể từ đấy đến nay ngôi nhà đã trở thành chiếc nôi ấm áp nuôi em khôn lớn nên người. Đã có lần bố em có ý định chuyển nhà ra thị trấn nhưng rồi sau khi bố lấy biểu quyết thì chẳng ai đồng ý cả thế là bố lại thôi. Và người sung sướng nhất là em bởi căn nhà đã cho em cuộc sống hạnh phúc và chứa đựng bao kỉ niệm. 

Ngôi nhà em không bề thế như những biệt thự ở thị trấn mà nó chỉ là ngôi nhà hai tầng được quét một lớp sơn màu hồng. Trong nhà, bố em chia ra các phòng. Phòng đầu tiên là phòng khách, nhờ bàn tay khéo léo của mẹ mà trông nó lúc nào cũng sạch sẽ và đẹp mắt. Bộ sa lông màu gụ bóng lón đặt trước chiếc tủ cũng đồng màu, ở đó luôn có một lọ hoa tươi. Phía trong là phòng ngủ của bố mẹ em, và phòng sau cùng là chỗ nấu ăn và bàn ăn cơm. 

Đi qua chiếc cầu thang bằng gỗ uốn lượn là lên đến tảng hai, trên đó bố em chia làm hai phòng. Một trong số đó là phòng ngủ của em. Căn phòng của em là bừa bộn nhất. Mẹ thường la mắng em về tội luộm thuộm. Những lúc như thế em cũng cố gắng chạy đi dọn dẹp nhưng chỉ được một lát em lại bày ra. Trên tầng hai còn có một phòng đọc sách, ở đó có rất nhiều sách, nhiều thứ là lạ mà mỗi chuyến đi công tác bố lại mua về. Những lúc chán các trò chơi của mình em lại sang khám phá căn phòng đẩy bí ẩn đó. Phía trước phòng em còn có một ban công nhỏ. Buổi tối mùa hè ngồi hỏng mát thì thật là tuyệt. Em nhớ có hôm trăng sáng cả nhà em ra ngồi ngắm trăng, khung cảnh nông thôn thật bình yên. Muốn được hít thở không khí trong lành nên bố em mở rất nhiều cửa số, đặc biệt là trên tầng hai, bố mở những cánh của hướng ra ngoài cánh đồng. Phía đằng trước nhà em là một chiếc sân gạch đỏ, sạch bong, và ở đó còn có một hàng cau. Đến mùa hoa cau chỉ cần vào đầu ngõ là em đã ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào. Tiếp đến là một vườn rau, ở đó mẹ trống mỗi mùa một loại, nên lúc nào nhà cũng có rau ăn. Mỗi chiều đi học về là em lại vác chiếc thùng ra tưới rau. Quanh nhà em còn có một dòng suối nhỏ nước trong vắt. Buổi sớm khi vừa tỉnh giấc em đã nghe dòng suối róc rách chảy qua nghe như một bản nhạc, còn vào những trưa hè em thường trốn mẹ đi dọc theo con suối bắt cá cờ, cá rô. 

Có một điều thật đặc biệt là muốn vào được nhà em phải ,đi qua một cây cầu nhỏ. Cây cầu này đã có từ thời ông nội em nhưng ngày đó nó chỉ đơn giản là mấy cây tre bắc lên tạm bợ, và do vậy, nó thường trôi mất khi mùa lũ về. Còn mấy năm gần đây, bố em đã xây thành chiếc cầu xi măng vững chắc, nó có thể đứng vững được trong mưa bão. 

Ngôi nhà của em thật sự ấm cúng và rộn rã vào mỗi buổi tối. Lúc đó cả nhà lại đoàn tụ bên nhau. Mẹ em đi làm về thường mang theo một làm thức án, về đến nhà mẹ lại lúi húi nấu nướng, còn bố em tưới cây cảnh, và em tưới rau. Bữa cơm nhà em thường bắt đầu vào sâu rưỡi tối, lúc này căn nhà ấm cúng hơn bởi mọi người được quây quân đoàn tụ. Cả nhà nói chuyện vui về, bố em tỉnh vốn hay đùa nhiều khi làm mẹ và em cười như nấc nè, quên cả ăn. Em cảm thấy thật sự hạnh phúc khi được ở trong ngôi nhà nhỏ của mình, trong vòng tay chăm sóc của cha mẹ. Chính vì vậy, em rất yêu ngôi nhà nhỏ của mình, mỗi lần đi đâu em Cũng chỉ mong trở về nhà, ở đó em mới thật sự thích thú và thoải mái. 

Mẹ em thường nói: Sau này dù có đi dâu con cũng phải nhớ về ngôi nhà này nhé. Thật lòng chưa bao giờ em thích rời xa ngôi nhà này. 

Em thầm hứa với chính mình phải cố gắng học thật giỏi để không phụ lòng cha mẹ và được sống mãi trong ngôi nhà thân yêu này, giữa mảnh đất đã cho em nhiều kỉ niệm khó quên.

Bài Văn Miêu Tả Hay Lớp 6: Tả cảnh ngôi trường em trước giờ vào lớp.

Bài Văn Miêu Tả Hay Lớp 6: Tả cảnh ngôi trường em trước giờ vào lớp.


Tả cảnh ngôi trường em trước giờ vào lớp. Một đề bài văn miêu tả phổ biến trong chương trình tập làm văn lớp 6. Để làm tốt đề bài văn này, đạt điểm cao các em thường xuyên phải rèn luyện nâng cao các kỹ năng. Thực hành thường xuyên tập viết đi viết lại các dạng đề bài văn. Sau đó chọn ra cho mình bài văn hay nhất. Để làm được điều đó các em nên tham khảo các bài văn mẫu hay, để có thêm nhiều kiến thức. Hãy đọc bài văn mẫu dưới đây, và tìm ý hay cho bài văn của riêng mình.


Bài làm văn mẫu miêu tả lớp 6 hay nhất. 
Bài Văn Miêu Tả Hay Lớp 6: Tả cảnh ngôi trường em trước giờ vào lớp.

Tuổi học trò của chúng em được xem là lứa tuổi thần tiên đầy thú vị. Ai lớn lên mà không được cắp sách đến trường thì đó là một bất hạnh của cuộc đời. Còn những ai được đi học thì quên sao được ngôi trường yêu dấu của mình, nơi có biết bao nhiêu niềm vui, bao nhiêu cái đẹp in sâu vào tâm hồn trẻ thơ. Vui gì hơn niềm vui đi học, đẹp gì hơn cảnh đẹp của ngôi trường trước giờ vào lớp. Có lẽ cảnh trường em trước giờ vào lớp là đẹp nhất đối với em. 

Cũng như mọi ngày, em cùng các bạn đến trường. Ôi, ngôi trường hôm nay sao đẹp quá! Cảnh vật sáng lên dưới ánh ban mai. Trên cổng chính, tấm biển trường được sơn mới, hàng chữ trắng nổi bật lên nên xanh đậm, cổng nhỏ màu xanh lam, tường rào sơn trắng. Khung Cảnh này đã làm quang cảnh trường em đẹp lên rồi. Đi vào bên trong, cảnh trường lại đẹp hơn. Giữa sân, cột cờ sừng sững, lá cờ tung bay trong gió sớm. Những hàng cây trong sân trường tươi xanh, sương đêm còn sót lại trên đầu ngọn lá, nhấp nháy vui mắt. Dọc theo các phòng học, những khóm hoa rực rỡ muôn màu. Các phòng học lúc này thật sạch đẹp, bàn ghế thẳng tăm tấp, không một tí bụi mờ bởi bàn tay kì diệu của các bạn trực nhật. Đâu đó, tiếng đọc bài vang vọng ra. Từng cặp học sinh ở các lớp học hào hứng truy bài lẫn nhau, từng ánh mắt thăm dò, chờ đợi, tùng nụ cười trìu mến, thân quen. Truy bài xong, sân trường mỗi lúc một đông, tiếng cười nói, gọi nhau í ới. Âm thanh này làm em cảm thấy vui, thấy thích. Nhưng thích hơn nữa là đứng trên hành lang của tầng hai nhìn xuống sân trường trước giờ vào lớp, nhìn học sinh chạy nhảy tung tăng dưới sân như đàn bướm trắng rập rờn, rập rờn trong vòm lá xanh non. Khung cảnh thật sôi động, nhộn nhịp bởi những trò chơi thú vị. Nào là đá cầu, banh nể, bắn bi... Những quả cầu bay lên, bay xuống thật vui mắt, những quả banh nẻ lộp bộp chạm vào đất, những tiếng thình thich trên sân bởi những trò chơi đuổi bắt, những pha bí quyết liệt thật lôi cuốn người xem… Học sinh đi học mỗi lúc một đông và các trò chơi xuất hiện càng nhiều, âm thanh càng sôi động. Thêm vào đó, tiếng chim non ríu rít trên mấy cây cao ở góc sân trường, tiếng thì thầm to nhỏ của hàng phượng vĩ khi có làn gió thổi qua. Nắng ban mai rải xuống sân trường, lọt qua từng cành cây, tán lá để bầu bạn cùng chúng em. Ai cũng thấy mình ấm áp lạ lùng. Lòng em dâng lên một niềm vui rạo rực. 

Tùng! Tùng! Tùng! Tiếng trống quen thuộc vang lên báo hiện giờ vào lớp. Mọi trò chơi nhanh chóng khép lại. Trước các phòng học, chúng em chỉnh tề trang phục, xếp hàng ngay ngắn để vào lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên. 

Đối với em, quang cảnh trường em trước giờ vào lớp là một thiên đường hạnh phúc. Ở đó, diễn ra bao nhiêu điều kì diệu, hấp dẫn tuổi thơ. Mai đây, dù em có học trường mới, có thấy cô mới, có bạn bè mới nhưng ngôi trường thân thương này vẫn mãi mãi in đậm trong em. Nơi đó, có thấy cô sớm hôm dìu dắt, có bạn bè thân yêu và những kỉ niệm đẹp thời thơ ấu. 

Bài Văn Tả Cảnh Lớp 6 Chọn Lọc: Hãy Tả Ngôi Trường Em Trước Giờ Vào Lớp.

Bài Văn Tả Cảnh Lớp 6 Chọn Lọc: Hãy Tả Ngôi Trường Em Trước Giờ Vào Lớp.


Bài văn hãy tả ngôi trường em trước giờ vào lớp. Là một bài văn mẫu hay mà Luyện viết văn hay muốn giới thiệu đến các em. Nhằm Nhằm mục đích cung cấp cho các em nhiều bài văn mẫu hay để tham khảo. Giúp các em học tốt ngữ văn trong chương trình tập làm văn lớp 6 và viết văn hay.


Bài làm văn mẫu miêu tả hay. 
Bài Văn Tả Cảnh Lớp 6 Chọn Lọc: Hãy Tả Ngôi Trường Em Trước Giờ Vào Lớp.

Hôm nay em đi học sớm hơn thường lệ. Từ xa, em đã nhìn thấy ngôi trường thân yêu lấp ló sau những hàng cây xanh.

Ngôi trường của em rất to và đẹp, nó được đặt ngay ở khu trung tâm của xã. Con đường dẫn vào trường được đổ bê tông phẳng lì. Hai bên đường là những hàng bạch đàn thẳng tắp, cao vút, cành lá lao xao như vầy chào chúng em tới trường. Bước qua cổng trường, em đã gặp ngay bác trống năm tròn vo trên giá ngay cạnh phòng bác bảo vệ. Có lẽ vì chưa có ai đánh thức nên bác vẫn còn ngủ say. Sân trường lát gạch đã được các bạn trực nhật quét dọn sạch sẽ nên càng rộng thênh thang. Giữa sân trường, mấy cây bằng lăng đã nở hoa tím ngát. Đằng kia là bác xà cừ già, cành lá sum sê che rợp cả góc sân cho chúng em vui chơi thỏa thích. Trên đỉnh cột cờ, lá cờ đỏ sao vàng phấp phới bay như đùa vui trong gió. Dãy nhà hiệu bộ và hai dãy phòng học cao tầng được bố trí theo hình chữ U ôm gọn lấy sân trường. Các phòng học đều được quét vôi vàng, của sổ sơn xanh rất đẹp. Phòng học nào cũng rộng rãi, thoáng mát và được trang trí giống nhau. Bàn ghế trong các phòng học cũng được kê ngay ngắn thẳng hàng. Vì thế, đã có rất nhiều bạn vào nhầm lớp nếu không chú ý đến tấm biển nhỏ được treo trên của lớp.

Toàn bộ khu trường hiện ra trước mắt em, tất cả đầu sáng lên trong nắng sớm. Cái không khí tấp nập, ồn ào cứ dần dần rộ lên bao trùm cả khu trường. Gió như thổi mạnh lên trên những tán lá bàng. Ông mặt trời chiếu tia nắng đầu tiên xuống sân trường làm những giọt sương mai còn đọng trên khóm hoa mẫu đơn long lanh như hạt ngọc. Rồi mọi người cũng đã đến đông đủ. Tiếng bác trống trường lại vang lên quen thuộc giục chúng em vào lớp. 

Có lẽ đã rất lâu em mới lại có dịp ngắm kĩ quang cảnh trường em trước buổi học để cảm nhận hết tình cảm sâu đậm của mình với mái trường thân yêu. Trường học như ngôi nhà thứ hai của em. Ở đó có thầy cô, bạn bè cùng chắp cánh cho em những ước mơ tươi đẹp. Mai ngày dù đi đâu xa, em cũng không quên được mái trường tuổi thơ.